Được tạo bởi Blogger.
  • Trang chủ
  • Sức khỏe
    • Thân thể
      • Ăn uống
      • Vận động
      • Nghỉ ngơi
      • Trí tuệ
    • Tâm hồn
  • Sách
  • Phim
  • Ẩm thực
  • Kinh tế
  • Khác
    • Âm nhạc
    • Quan điểm sống
    • Làm đẹp
    • Công nghệ
From with love

Hiểu và Thương


Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ nước Lỗ sang nước Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò ưu tú nhất của Khổng Tử.
 

Nồi cơm của Khổng Tử

 

Thời ấy, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

            May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Phu Tử nên đem biếu thầy trò một ít gạo… Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn việc thổi cơm thì Khổng Tử giao cho Nhan Hồi - một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt rất nhiều kỳ vọng. Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.

            Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở phía dưới nhà bếp, còn Khổng Tử thì đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.

            Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống… thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm rồi cho vào tay và nắm lại từng nắm… Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, dừng chốc lát… rồi từ từ đưa nắm cơm lên miệng…

            Nhìn thấy hành động của đệ tử, trong suy nghĩ của Khổng Tử cảm thấy thất vọng và thở dài, ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Trò yêu của ta lẽ nào lại ăn vụng thầy, vụng bạn thế sao? Còn đâu lễ nghĩa, đạo lý? Bao kỳ vọng đặt vào nó thế là đổ sông, đổ biển cả rồi!”.

            Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về… Nhan Hồi lại luộc rau... Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ…

Một lát sau rau chín, Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xới cơm.

            Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước …

            Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy… cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?

            Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”

            Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”

            Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”

            Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

            Nhan Hồi thưa: “Dạ, khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em … Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”

            Nghe Nhan Hồi nói xong, hiểu rõ ràng sự việc, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”

            Sau khi tôi xuất gia học đạo, trong suốt khoảng thời gian sống và làm việc cùng đại chúng, mỗi ngày đều được Sư Phụ dạy cho những bài học đạo lý vô cùng ý nghĩa và có lợi ích đối với sự tu hành của tôi, cũng như đại chúng. Câu chuyện “Nồi cơm của Khổng Tử” tôi được nghe Sư phụ dạy trong một buổi điểm tâm sáng, và khi nghe Sư Phụ kể vắn tắt nội dung đã khiến tôi rất tò mò muốn tìm hiểu trọn vẹn nội dung câu chuyện nên đã tìm đọc cũng như cảm nhận sâu sắc bài học đạo lý mà Sư phụ đã dạy, cũng chính những bài học đó đã giúp cho tôi hoàn thiện hơn về nhận thức, cách ứng xử trong cuộc sống cũng như khi xử lý công việc. Tôi hiểu được rằng, để mọi công việc được thành công viên mãn thì tất cả đều là nhờ sự giúp đỡ hỗ trợ tận tâm tận lực từ đại chúng thế nên cung cách đối xử với từng người và sự tin tưởng của mình đối với những người nhiệt tình phụ giúp chúng ta là điều rất quan trọng.

            Tục ngữ có câu “Nhãn kiến vi thực” (mắt nhìn thấy thì mới là thật), con người ta thường chỉ tin tưởng vào những gì mình tận mắt thấy. Nhưng ở đời lại không đơn giản như thế, những thứ dù chính mắt ta thấy, chính tai ta nghe cũng chưa chắc đã là sự thật. Mọi thứ thường có sự tình uẩn khúc bên trong. Nếu chỉ nhìn bằng cặp mắt trần này mà không có sự tìm hiểu thấu đáo và nhận định đúng đắn ở các khía cạnh khác nhau của sự việc thì chúng ta vẫn có thể mắc phải sai lầm, cho dù đó là thánh nhân như Khổng Phu Tử đi chăng nữa.

            Khổng Tử nhìn thấy Nhan Hồi ăn vụng cơm thì quả là một việc quá trái đạo lý. Bình sinh ông luôn dạy học trò giữ gìn nhân nghĩa, lễ tiết, kính trên nhường dưới. Bỗng dưng thấy người học trò ưu tú nhất của mình làm một chuyện đáng hổ thẹn như vậy ắt không khỏi đau lòng, thất vọng. Nhưng Khổng Tử cũng ứng xử rất khéo léo, ông không vội vàng quy kết, mắng phạt Nhan Hồi, mà lại mượn một lý do khác ý muốn để Nhan Hồi có cơ hội tự nói ra cái lỗi của chính bản thân, cũng như muốn xem người đệ tử của mình thể hiện như thế nào.

            Câu chuyện “Nồi cơm của Khổng Tử” đã dạy người ta một bài học thấm thía về cách nhìn người, nhìn vật. Đừng vội vàng đánh giá người khác chỉ qua hành động bề ngoài, đừng nhìn nhận họ bằng con mắt thường. Muốn thấu hiểu họ, hãy nhìn bằng cái tâm, bằng sự chánh niệm tìm hiểu thấu đáo về họ. Hãy dùng sự từ bi xuất phát từ thẳm sâu trong bản tâm thiện lương của chúng ta nhìn nhận mọi người, mọi việc cũng chính là để giúp chúng ta có thể bao dung hết thảy, dù cho đó là người mắc phải sai lầm, người không tốt hay thậm chí là kẻ thù.

--- NHÂN DUYÊN --

Đã bao lần bạn đã thật sự rỗng không? Để có thể thấu hiểu được bản thân, thấu hiểu được cuộc đời, thấu hiểu được nhân sinh đất trời. Bên dưới đây là 5 mẫu chuyện nhỏ mình sưu tập được, gửi các bạn đọc, dành một chút thời gian để suy ngẫm và nhìn lại chính mình.
Câu chuyện thứ nhất: chiếc chén không
Có một vị học giả muốn gặp thiền sư để tìm lối thoát cho sự bế tắc của mình. Tuy nhiên, thay vì lắng nghe, ông lại nói át hết phần của vị thiền sư, khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình.
Vị thiền sư chỉ im lặng rót trà vào một chiếc chén. Nước trà đã đầy, vị thiền sư vẫn không dừng lại. Người kia thấy vậy liền can ngăn: Sư thầy đừng rót nữa, chén đầy tràn ra mất.
Đến lúc đó, vị thiền sư mới nói: Ngài như chén trà này, chứa đầy thành kiến cũng như quan điểm cá nhân của ngài, chén đã đầy rồi thì làm sao có thể rót thêm được gì vào?
Người kia lúc này mới chợt hiểu ra tại sao mình bế tắc, tại sao xung quanh mình mãi không có thêm gì mới mẻ. 
Căn bản bên trong mình đã được lấp đầy bởi thành kiến nên chẳng thể tiếp thu thêm được bất cứ thứ gì. Muốn uống trà ngon, đầu tiên phải có chén rỗng.
Câu chuyện thứ hai: chiến thuyền không
Một người đi thuyền qua sông, thấy phía trước có một con thuyền đang trôi đến. Người này hô vang báo hiệu mấy lần, bên kia không một lời hồi đáp. Thấy vậy, người đi thuyền liền mở miệng mắng to kẻ lái thuyền kia không có mắt.
Nhưng khi đến gần, nhìn sang thì mới biết chiếc thuyền này trống rỗng, không có một bóng người. Thấy vậy, cơn bực tức của người đi thuyền cũng tan biến, không còn vết tích gì.
Cơn nóng giận xét cho cùng cũng chỉ là từ trong lòng ta mà tự phát sinh ra. Nếu nhìn xa trông rộng thêm một chút, kiềm chế lại một chút, không còn lấy bản thân mình làm trung tâm thì sẽ tránh được rất nhiều cơn nóng giận không đáng có.


Câu chuyện thứ ba: dùng rổ múc nước
Có đứa trẻ nọ đến tuổi đi học, hôm nào cũng chăm chỉ đọc sách. Một hôm, đứa trẻ hỏi ông rằng: Ông ơi, cháu mỗi ngày đều đọc sách, nhưng cháu đa phần đều không hiểu, gấp sách lại thì quên sạch, đọc sách như vậy có tác dụng gì không?
Người ông không vội trả lời, quay người lấy một chiếc rổ đưa cho đứa cháu bảo rằng: Cháu hãy cầm chiếc rổ này, đựng nước về đây cho ông.
Đứa bé thử rất nhiều lần, nhưng trên đời có bao giờ rổ lại chứa được nước. Dù có vất vả bao nhiêu đứa bé cũng không thể mang nước về được. Người ông lúc đó mới cười, bảo đứa trẻ nhìn lại xem chiếc rổ như thế nào. Đến lúc này, đứa trẻ mới nhận ra rằng, chiếc rổ hiện tại, đã sạch hơn chiếc rổ lúc đầu vạn lần.
Con người ta khi đọc sách, dù là không hiểu, không nhớ được, nhưng cũng sẽ thay đổi bản thân một cách vô tri vô giác. Những gì đọc được trong sách sẽ được lưu lại trong tiềm thức con người, từ đó soi sáng trí tuệ, thấu hiểu nhân sinh.
Câu chuyện thứ tư: chiếc cốc không
Chú tiểu hỏi sư phụ mình rằng: Sư phụ, con thấy mệt quá, cả ngày con bận bịu, chẳng tập trung được vào thứ gì cả!
Sư phụ trầm tư một lát, rồi bảo chú tiểu lấy một chiếc cốc không.
Sư phụ liền đặt hạt dẻ vào trong chiếc cốc, trong thoáng chốc đã đầy. Lúc đó, sư phụ mới quay sang hỏi: Còn có thể đặt thêm gì vào cốc không?
Chú tiểu trả lời: Cốc đầy rồi, không cho vào được nữa ạ.
Sư phụ lại đem rất nhiều gạo đổ vào cốc, lấp đầy toàn bộ, chú tiểu thoáng hiểu ra. Sư phụ lại lấy thêm nước đổ vào. Vừa đổ vào vừa cười hỏi: Lần này đã đầy chưa? Chú tiểu không dám trả lời.
Sư phụ lại lấy một nắm muối thả vào trong cốc, muối tan vào nước, đến lúc này mới dùng lại. Mỗi người chúng ta là một chiếc cốc trống không. Nếu bị quá nhiều việc nhỏ lấp đầy, sẽ chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến cái gì lớn lao. Có đặt việc lớn vào trước thì mới có thể phân phối, bố trí thời gian để thực hiện, làm nên đại sự.


Câu chuyện thứ năm: chiếc bình không
Cáo cùng khỉ mấy ngày liền không có gì bỏ vào bụng, liền đi khẩn cầu Sơn Thần ban cho bọn chúng ít đồ ăn.
Sơn Thần nói rằng: Ta có hai chiếc bình, một cái đổ đầy đồ ăn, một cái không, các ngươi chọn một đi.
Cáo nghĩ một lúc, nói: Tôi thấy cả hai bình này đều trống không.
Nghe thấy vậy, một chiếc bình vội lên tiếng thanh minh: Không phải, ta đích thị là một chiếc bình đầy.
Cáo nghe xong, lập tức lấy chiếc bình còn lại, bên trong quả nhiên tràn đầy đồ ăn.
Khỉ không hiểu, cáo liền giải thích: Chỉ có những kẻ trống rỗng mới sợ người khác bảo rằng mình trống rỗng, do vậy mới vội thanh minh. Còn những kẻ bên trong đầy đủ, dù có nói gì, nó cũng sẽ không quan tâm. 
Nhân sinh đơn giản là vậy.
On being and doing in Government - Centre for Public Impact - Medium


Nay có dịp gặp bạn nói chuyện tâm sự về kĩ năng sống cũng như học tập. Tình cờ đứa bạn nó gặp vấn đề trong tư tưởng. Bản bảo việc thể hiện bản thân là một yếu tố vô cùng quan trọng và nó muốn thể hiện bản thân là một con người giao tiếp tốt thì phải làm sao?
Tui vẽ sơ đồ ra. Đại khái là sơ đồ cây theo thứ tự: Being - Doing - Having
Tui hỏi bản: Theo bạn, ở trong 3 cái này đâu là thể hiện bản thân? Bạn ấy trả lời: "Doing".
Tui mới hỏi bản: Vậy một người giàu có thì thể hiện doing như thế nào?
Bạn ấy mới nói hớ, bị tui bắt bẻ, đại khái như vầy.
→ Bạn ấy có nói: "Người thể hiện ra mình giàu có đâu nhất thiết là người giàu. Ví dụ người ta mua nhà hay sắm sửa xe cho mục đích vì gia đình bản thân có cuộc sống tốt hơn, chứ đấu nhất thiết là thể hiện mình giàu. Có thể họ hành động như vậy, nhưng người ngoài nhìn vào lại nghĩ họ giàu có."
Bắt được ngay vấn đề đó, tui mới hỏi lại bạn ấy 1 câu: Vậy người đó đâu nhất thiết thể hiện bản thân mình giàu thì người ta vẫn nghĩ người đó giàu đấy thôi?
Haha bạn ấy mắt to ra. Cũng may mắn nhờ câu nói hớ đó mà tui mới vô được chủ đề của mình haha (sorry cậu :v hơi đánh tâm lý lừa cậu tí hihi). Tui mới bảo là. Thật ra cả 3 đều là thể hiện bản thân ra hết á. Không nhất thiết bạn phải hành động cụ thể như thế nào đó thì bạn mới là con người như thế. Có thể bạn thể hiện bạn là người giao tiếp tốt. Bạn nghĩ vậy, nhưng chưa chắc người ta thấy vậy.
 Thứ bạn có (Having) + Điều bạn làm (Doing) chưa chắc sẽ tạo nên hay phản ánh con người bạn (Being). Một người không giàu, nghèo khó nhưng họ cố tình mua xe, mua iphone rồi xài xe, xài iphone, thể hiện mình giàu chắc gì họ đã giàu? Đúng không nào?
Nhưng con người bạn, hay điều bạn muốn trở thành (Being), ví dụ như bạn giàu thì chắc chắn bạn sẽ mua xe, mua nhà (Doing) và có xe, có nhà (Having). Đúng không?
Nói vậy, không có nghĩa là mình bảo thủ, tự giới hạn bản thân cho rằng Having + Doing không tạo ra Being. Thật ra có đấy. Việc bạn đi học (Doing), ví dụ học tài chính và kiến thức tài chính bạn có (Having) chả phải là nền tảng để bạn trở thành Giám đốc tài chính (Being) đúng không?
Cái cốt lõi khác biệt duy nhất để Having + Doing không tạo ra và tạo ra Being, chính là thành phần nhỏ cấu thành Being. Theo tui tự đúc kết, Being có 3 cấp độ (level):

  • Tư tưởng (Quan điểm sống)
  • Suy nghĩ 
  • Việc bạn trở thành

Tư tưởng mang tính chất dài hạn, đòi hỏi 1 quá trình tu luyện và học tập lâu dài để hình thành (quan điểm đó ảnh hưởng đến nhân cách, tính cách của bạn. Bạn là người tốt hay người xấu là phụ thuộc rất lớn vào nó)
Suy nghĩ mang tính chất ngắn hạn ( có thể sẽ xảy ra nhất thời trong hoàn cảnh nào đó và đòi hỏi có thể đưa ra quyết định)
Việc bạn trở thành là một thành phần nhỏ của suy nghĩ. Có thể bạn đã suy nghĩ việc đó rồi nhưng việc bạn quyết định trở thành như thế hay không phụ thuộc vào môi trường và hoàn cảnh bạn đang gặp phải.
Nói đơn giản là câu chuyện của 1 đứa ăn cướp và Robin Hood. Cả hai đều có cùng 1 hành động (Doing) là đi ăn cướp, và thứ có được (Having) chính là của cải, tiền tài. Vậy khác biệt của 2 đối tượng này là gì? Một người là túng thiếu hay ăn chơi sa đọa phải đi ăn cướp để trả nợ hay tiêu xài. Còn một người là cướp của người giàu chia cho người nghèo.
Bạn có suy nghĩ và quan điểm như thế nào về tình huống này? Comment bên dưới cho mình nghe suy nghĩ của bạn nhé. ^^ Cảm ơn đã đón đọc nhen!

Đây có lẽ là số chính thứ 10 của thầy Minh Niệm mình đã nghe trong suốt 2 tháng mùa dịch vừa qua. Và đây cũng là bài radio đặc biệt và mình ấn tượng nhất. Vì bài radio này là lần đầu tiên thầy giải đáp những thắc mắc của đại chúng cũng như của bản thân mình trong quá trình tu tập. Có 1 kiến thức vô cùng sâu sắc mà thầy đã giải đáp, đó chính là định nghĩa về vũ trụ, luật hấp dẫn và luật nhân quả.
Vũ trụ có phải là một cá thể riêng biệt? Không. Vũ trụ là một tổng thể, là tập hợp của những yếu tố hữu hình, vô hình, vật thể, năng lượng. Vũ trụ không phải là một đấng quyền năng, không có bản ngã, không có ghét và thương. Và chúng ta là một phần của vũ trụ nên nếu ta gửi một tín hiệu năng lượng tốt lành thì chúng ta sẽ kết nối được với các nguồn năng lượng tốt lành khác.
Luật hấp dẫn phải luôn đi sau luật nhân quả. Luật hấp dẫn đơn giản là khi ta xây dựng một cái "nhân" đủ lớn thì ta sẽ thu hút được nhiều "duyên" có cùng tần số. Vì vậy, nên có nhiều người đã lạm dung điều này để cố gắng giàu có, cố gắng thu lấy nhiều thuận duyên của trời đất nhất có thể. Nhưng cuộc đời không cho ai tất cả. Trời đất cũng chỉ cho ta vay mượn những thuận duyên. Hay thậm chí khi ta có cái nhân đủ lớn, chưa chắc ta đã gắt được quả, vì chưa chắc trời đất đã cho ta thuận duyên. Quả là tập hợp của rất nhiều duyên và nhân trước đó. Cũng như nhân hiện tại là hiện thân của nhiều quả và duyên trước đó. Tất cả tùy thuộc vào phước đức của ta. Phước đức mình gieo còn thì trời đất vẫn sẽ còn che chở chúng ta. Chúng ta sa đọa, tổn đức thì duyên sẽ không còn nữa. Nên là hãy sống tốt và yêu thương muôn loài. Luật nhân quả luôn hiện hành. Ta làm gì người, người sẽ làm lại ta như vậy.
Ngoài ra, trong radio thầy còn đọc một bài thơ rất ý nghĩa do chính thầy sáng tác, có tên là: "Nếu khổ đau không đến đây", mời mọi người đọc bên trên. Cũng như là đường link bài radio số 10 của thầy ở bên dưới. Chúc mọi người luôn an lạc và yêu thương!

Active Windows 10 Free bằng cách nào?

Không cần phải lặn lội đi kiếm product key vì nhiều khi kiếm được rồi nhưng lại không xài được vì đã hết hạn sử dụng. Đơn giản, bạn chỉ cần tạo một file tập tin .bat và chạy trên quyền Administrator là được. Cách này hiểu đơn giản là bạn sẽ dùng lệnh CMD để kích hoạt mà không cần phải động tay vào “Change Key” gì tốn thời gian cả.
Bên dưới là các bước thực hiện:
  • Mở Notepad.
  • Dán mã được cung cấp bên dưới.
  • Lưu tệp dưới dạng tệp .bat.
  • Chạy tệp với tư cách quản trị viên.
  • Khởi động lại PC
    @echo off
    title Windows 10 ALL version activator&cls&echo ************************************&echo Supported products:&echo – Windows 10 Home&echo – Windows 10 Professional&echo – Windows 10 Enterprise, Enterprise LTSB&echo – Windows 10 Education&echo.&echo.&echo ************************************ &echo Windows 10 activation…
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk TX9XD-98N7V-6WMQ6-BX7FG-H8Q99 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk 3KHY7-WNT83-DGQKR-F7HPR-844BM >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk 7HNRX-D7KGG-3K4RQ-4WPJ4-YTDFH >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk PVMJN-6DFY6-9CCP6-7BKTT-D3WVR >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk W269N-WFGWX-YVC9B-4J6C9-T83GX >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk MH37W-N47XK-V7XM9-C7227-GCQG9 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk NW6C2-QMPVW-D7KKK-3GKT6-VCFB2 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk NW6C2-QMPVW-D7KKK-3GKT6-VCFB2 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk 2WH4N-8QGBV-H22JP-CT43Q-MDWWJ >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk NPPR9-FWDCX-D2C8J-H872K-2YT43 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk DPH2V-TTNVB-4X9Q3-TJR4H-KHJW4 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk WNMTR-4C88C-JK8YV-HQ7T2-76DF9 >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ipk 2F77B-TNFGY-69QQF-B8YKP-D69TJ >nul
    echo ************************************ &echo.&echo.&set i=1
    :server
    if %i%==1 set KMS_Sev=kms.chinancce.com
    if %i%==2 set KMS_Sev=NextLevel.uk.to
    if %i%==3 set KMS_Sev=GuangPeng.uk.to
    if %i%==4 set KMS_Sev=AlwaysSmile.uk.to
    if %i%==5 set KMS_Sev=kms.chinancce.com
    if %i%==6 set KMS_Sev=kms.shuax.com
    if %i%==7 exit
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /skms %KMS_Sev% >nul
    cscript //nologo c:\windows\system32\slmgr.vbs /ato | find /i “successfully” && (echo.& ************************************ & echo. & choice /n /c YN /m “Do you want to restart your PC now [Y,N]?” & if errorlevel 2 exit) || (echo The connection to the server failed! Trying to connect to another one… & echo Please wait… & echo. & echo. & set /a i+=1 & goto server)
    shutdown.exe /r /t 00

    Bên dưới là chi tiết các bước thực hiện:

    1/ Copy và Paste mã vào Notepad
    Active Windows 10 bằng lệnh CMD đảm bảo thành công hình 1

    2/ Lưu tệp dưới định dạng .Bat

  • Active Windows 10 bằng lệnh CMD đảm bảo thành công hình 2

  • 3/ Chạy file .bat dưới quyền Administrator

  • Active Windows 10 bằng lệnh CMD đảm bảo thành công hình 3

  • Quan trọng là ta phải chạy file dưới quyền quản trị viên Administrator, vì nếu không sẽ xảy ra lỗi khi Command Prompt xử lý đoạn mã.

    4/ Khởi động lại máy

Active Windows 10 bằng lệnh CMD đảm bảo thành công hình 4
Khởi động lại máy để như trong hình ảnh để hoàn thành các bước Active Win 10 trên máy tính. Ta chỉ cần gõ Y và nhấn Enter là hoàn thành.
Sau khi khởi động lại máy tính, bạn sẽ không còn thấy thông báo Active Windows ở góc dưới màn hình nữa. 
Dành cho những ai làm các bước trên không được, hoặc đơn giản là lười thì bên dưới đây là link file mình đã làm sẵn, chỉ cần mọi người tải về để trên desktop và bật lên dưới quyền quản trị để chương trình chạy là được.
https://drive.google.com/open?id=1eGxxNPNn6qLYAQJnENDwBg3jK-pwYWmU
Chúc mọi người thành công!

Cuộc sống con người đang giống như một chiếc bình vậy. Mà chiếc bình này bị lũng đáy. Vì con người ta không biết trân trọng, nhận ra những nhiều tốt đẹp mà mình đang có được thì người ta sẽ vô tình hay cố tình thả trôi nó đi (thả trôi sự hạnh phúc, may mắn, lời khen, thành tựu). Con người đôi khi lạ lắm, thích được khen được quan tâm nhưng khi được khen thì lại né tránh, từ chối, sợ hãi. Cứ nhận đi có sao đâu mất mát gì? Đơn giản là một lời cảm ơn thôi mà. Điều hạnh phúc, mình mong chờ đã đến sao không đón nhận? Trong khi đó, người ta lại có xu hướng mải mê tìm kiếm những điều đó - vốn dĩ đã có trong chiếc bình, hay là tìm kiếm những điều khác vĩ đại xa vời hơn. Cứ thế mình cứ nạp thêm nước vô bình. Mình nỗ lực tìm nước để đổ thêm vào bình, nhưng lại không biết giữ những dòng nước quý đó vì nó đã trôi đi rồi. Vì chiếc bình đã bị lũng đáy. Điều quan trọng nhất lúc này không phải là tìm thêm nước để nạp vô bình nữa, mà là học cách vá lỗ hổng của chiếc bình này, để nó không còn lũng đáy nữa.

Tối nay, thật ra là cách đây 1 tiếng trước, mình cảm thấy rất vui vì hôm nay mình đã thiền được gần 1 tiếng thiền tọa và vipassana. Sau chuỗi ngày chỉ toàn thiền định và buông thư dăm ba phút thì nay lâu rồi mới có 1 thời thiền ý nghĩa như vậy. Càng tuyệt vời hơn là vào cuối thời thiền, mình đã gửi lời biết ơn đến đất trời thiên nhiên này cho mình được sống, biết ơn công ơn cha mẹ dưỡng dục mình, biết ơn bạn bè và mọi người xung quanh đã tạo ra thuận duyên và giúp đỡ mình, biết ơn bản thân đã giúp đỡ người khác và giúp đỡ chính mình, biết ơn các bộ phận trên cơ thể đã nuôi sống yêu thương mình, cho mình có thể thấy một thế giới thật nhiệm màu. Thật sự món quà quý nhất thiên nhiên ban tặng cho mình chính là mạng sống này, cơ thể này, giây phút hiện tại này. Thật hạnh phúc khi thấy bản thân mình vẫn đang sống tốt, vẫn đang còn thấy người thân, người mình yêu thương còn bên cạnh mình. Chân quý sức khỏe và tình yêu thương của mọi người. Có thể vẫn còn nhiều khó khăn ở phía trước, nhưng được sống và bên cạnh người mình yêu thương thật là một điều thiêng liêng và quý giá lắm rồi.

Hôm nay là 1 ngày vui. Vì ngày hôm nay mình xem nhân tướng và kinh dịch cho tận 3 người, mệt chết đi được. Cơ mà được mọi người khen là coi chuẩn, đúng với tình hình hiện tại và cho các giải pháp khá hợp lý. Nhờ coi vậy giúp mình hiểu rõ hơn về tình cảnh mỗi người cũng như là nhũng tính cách đặc trưng của mỗi người.
Mỗi người sinh ra đều có 1 nét đặc trưng riêng tạo nên con người đó mà bất cứ ai khác không thể nào sao chép được. Mỗi người là một version hoàn hảo, chỉ là họ có nhận ra họ và phát triển lên hay không thôi. Có bạn thì tính cách khá bánh bèo nhưng nhờ đó lại có thể trở thành một người hậu phương tốt, hỗ trợ và động viên, là chỗ dựa cho người ta khi họ suy sụp. Có bạn thì tính cách bộc trực, thẳng thắn, lanh lợi, nói lời khó nghe nhưng nhờ đó lại là thế mạnh để kinh doanh, đàm phán, bán hàng tốt, hỗ trợ rất nhiều cho sự nghiệp tương lai lâu dài. Thế thì lại cũng hay. Có bạn thì tính cách trầm ngâm, hay tính trước làm sau, cẩn thận và khó tính lại có thể làm tốt các công việc một cách thầm lặng. Thế cũng rất tuyệt vời.
Nhờ chia sẻ và lắng nghe để có thể hiểu hoàn cảnh và nhân cách của nhiều người sẽ giúp mình có kinh nghiệm hơn trong việc nhìn người và đối nhân xử thế. Biết ơn cuộc gặp mặt ngày hôm nay. Biết ơn những con người đã tin tưởng lắng nghe mình nói. Biết ơn đất trời đã tạo ra một mối thuận duyên như vậy.

"Tuổi tác không quan trọng, làn da quyết định sức trẻ đẹp của bản thân". Có người bảo: "Mặt tiền chính là tiền mặt" nên là dù cho là các chị em là người quan tâm hàng đầu về gương mặt cũng như là làn da của mình thì các anh cũng nên quan tâm không kém cạnh các chị vì nó tạo ra tiền mà hehe.
Hãy yêu làn da 100% thì ta sẽ có một làn da đẹp. Cũng như khi yêu ai đó, yêu điều gì đó 100% thì ta nhận sẽ nhận được kết quả 100% từ điều đó, người đó. Bên dưới là chia sẻ nho nhỏ về quy trình chăm sóc da đúng cách mà mình đã học hỏi được từ mọi người, anh chị.
Tại sao phải chăm sóc da đúng cách? Da của chúng ta khi tiếp xúc với bên ngoài sẽ gặp các nhân tố gây oxy hóa khiến da thâm đen, sạm nám, và nứt nẻ. Việc chăm sóc da đúng cách sẽ giúp cho da sáng khỏe, rạng rỡ, cũng như lưu thông tuần hoàn máu, tăng cường hấp thụ dưỡng chất, giúp ổn định chu kỳ thay da, kích thích tái tạo tế bào. Ngoài ra, chăm sóc da đúng cách sẽ giúp bổ sung độ ẩm nuôi dưỡng da khỏe mạnh, ngăn ngừa và làm chậm quá trình lão hóa, tăng sức đề kháng cho da, ngăn chặn các tác nhân gây hại từ bên trong cũng như bên ngoài.
Quy trình chăm sóc da: Nên chăm sóc da hàng ngày 2 lần - sáng sớm và tối, và hàng tuần (1 - 2 lần).
Hàng ngày: Chăm sóc da theo quy trình 4 bước cơ bản: Làm sạch (1) → Tác động (2) → Nuôi dưỡng (3) → Bảo vệ (4)
Hàng tuần: Làm sạch tế bào chết → Massage → Mặt nạ
(1) Làm sạch: Tẩy trang trước khi dùng sữa rửa mặt. Kể cả khi bạn có trang điểm trước đó hay không thì cũng nên tẩy trang để loại bỏ các bụi bẩn và vi khuẩn mà bạn đã tiếp xúc ở bên ngoài. Bề mặt da phải sạch thì khi bạn sử dụng sữa rửa mặt mới hiệu quả hơn.
Sử dụng sữa rửa mặt để lấy dầu nhờn trên mặt ra. Nên sử dụng sữa rửa mặt với nước ấm để nhiệt độ làm căng bề mặt da giúp thấm sâu sữa vào bên trong, cũng như đẩy các lớp bụi bẩn sâu kín còn tồn ra bên ngoài.
Sau đó cân bằng để lấy sạch nước còn dư trên mặt.

(2) Tăng cường:

  • Làm sạch tế bào chết: Giúp loại bỏ tế bào sừng già, bụi bẩn nằm sâu trong lỗ chân lông, cũng như thúc đẩy quá trình làm mới làn da.
  • Massage: Giúp kích thích lưu thông máu cho da săn chắc, đàn hồi; giúp ổn định chu kỳ thay da, giúp da mịn sáng; làm thư giãn, giải tỏa căng thẳng mệt mỏi; đồng thời thúc đẩy quá trình trao đổi chất, tăng cường hấp thụ dưỡng chất.
  • Đắp mặt nạ: Giúp bổ sung độ ẩm nhanh chóng, cung cấp chất dinh dưỡng cho da.



(3) Nuôi dưỡng: Đây là bước để chăm sóc da quan trọng, giúp đưa các chất dinh dưỡng cần thiết vào cho da. Ở bước này đơn giản là bạn bổ sung các chất cho da như: tinh chất (serum/essence), sữa dưỡng (lotion/emulsion), kem mắt (eye cream) và kem mặt (face cream).

  • Essence cung cấp độ ẩm cho da và nuôi dưỡng da từ sâu bên trong. Với kết cấu lỏng, ở dạng sữa (hoặc nhũ tương) nên khả năng thẩm thấu của Essence khá cao, nuôi dưỡng làn da tinh khiết từ sâu bên trong, giúp hạn chế các vấn về da như đồi mồi, thâm nám, tàn nhang,.. và các quá trình lão hóa da. Essence thường chứa các thành phần như Collagen, Peptides, Retinol, các chiết xuất thực vật,.. giúp nuôi dưỡng làn da, tạo độ săn chắc cho da, giúp giảm nếp nhăn, trị nám tàn nhang, hỗ trợ điều trị sắc tố da không đồng đều như đốm đen và làm chậm quá trình lão hóa. Essence cung cấp độ ẩm cho da, giúp làm mềm các lớp tế bào da khô ở tầng thượng bì, tạo điều kiện cho các hoạt chất trong các sản phẩm kem dưỡng hoặc Serum sử dụng sau đó được thẩm thấu một cách dễ dàng và phát huy được hết công dụng. Sử dụng vài giọt Essence sau make-up sẽ giúp cho lớp nền make-up được đẹp và mềm mịn hơn. 


  • Lotion/emulsion có khả năng làm phục hồi da, giúp da giữ được ẩm lâu hơn kem dưỡng bởi cơ chế hút nước từ môi trường bên ngoài vào cho da cùng với thành phần nước có sẵn trong chính lotion. Lotion/emulsion luôn dùng sau bước serum (hay essence) để khoá ẩm cho da đồng thời giúp bề mặt da ẩm mượt. Các bạn da dầu nên dùng lotion/emulsion để dưỡng thay cho cream dày và giàu ẩm hơn. 

  • Eye cream giúp giữ ẩm cho vùng da quanh mắt của bạn. Nếu da mắt bị khô có thể dẫn đến những vấn đề như xuất hiện nếp nhăn dưới mắt. Vùng da mắt vốn dĩ rất mỏng manh và nhạy cảm nên thường là khu vực đầu tiên xuất hiện các dấu hiệu lão hoá như nếp nhăn, chảy xệ, dễ thâm quầng, bọng mắt… Ngoài ra, vùng da dưới mắt chính là nơi điều tiết bã nhờn da dưới mắt là nơi điều tiết tuyến bã nhờn và chứa những sợi collagen, nên việc giữ cho vùng da “khó tính” luôn được giữ ẩm nhằm duy trì làn da luôn sáng khỏe là điều rất quan trọng. Một điều đáng lưu tâm nữa chính là da cùng mắt cũng như vùng da mặt, chúng luôn cần được dưỡng đủ trước khi bắt đầu trang điểm. Bởi nếu thường xuyên make up mà bỏ qua công đoạn dưỡng da này, bạn sẽ phải đối mặt với nhiều vấn đề da đáng kể như mụn, thâm, bọng hoặc da chảy xệ, chằng chịt nếp nhăn; nên việc sử dụng kem dưỡng mặt là vô cùng quan trọng.  


  • Face cream giúp ngăn ngừa bong tróc da, các bệnh da liễu như chàm, vảy nến; giúp ngăn ngừa lão hóa; giúp ngăn ngừa mụn do tạo một lớp màng để giữ ẩm cho da, nếu không bổ sung độ ẩm và lượng nước kịp thời da sẽ càng tiết nhiều bã nhờn và dầu thừa, từ đó gây bít tắc lỗ chân lông và sinh ra mụn; có tác dụng khóa ẩm giữ cho tinh chất thẩm thấu vào da hơn mà không bị bay hơi, giúp chúng phát huy tác dụng; giúp bảo vệ da do góp phần nuôi dưỡng và phục hồi màng hydrolipid là một hàng rào bảo vệ da khỏi sự xâm nhập và tấn công của các loại vi khuẩn và gốc tự do; giúp giảm ngứa rát; kiểm soát da dầu hiệu quả; se nhỏ lỗ chân lông; bảo vệ da khỏi các hóa chất từ mỹ phẩm; hỗ trợ làm sáng da hiệu quả.

(4) Bảo vệ: 

  • Sử dụng kem chống nắng để bảo vệ chống các tia tử ngoại khi ra đường, ngăn chặn lão hóa sớm. 
  • Trang điểm: Để hiệu chỉnh các khuyết điểm của bản thân, phát huy ưu điểm trên da và đặc biệt quan trọng là tạo lớp màng chắn bảo vê da..
     

Bên trên là chia sẻ nho nhỏ về quy trình chăm sóc da cơ bản. Hy vọng sẽ giúp cho các bạn có góc nhìn bao quát về skin care (chăm sóc da) và hy vọng các bạn sẽ có thể áp dụng nó thật hiệu quả trong quá trình làm đẹp của mình. Mãi yêu.













Theo lớp học Harvard, người ta chia ra 4 điều cho người ta hạnh phúc:
1. Sự đón nhận
Tức là chúng ta hãy đón nhận mọi thứ 1 cách thật tích cực. Cứ mỗi 1 ngày ta sống cũng chính là ta mất đi 1 ngày. Vậy tại sao ta phải buồn? Phải bất hạnh? Phải khóc? Trong khi đó ta có thể đón nhận cuộc sống bằng phong thái vui vẻ, lạc quan nhất.Tâm thái đón nhận sẽ làm ta trẻ trung. Tâm thái chống đối, phản kháng sẽ làm ta già nua. Người già mang tâm thái trẻ sẽ là người trẻ và ngược lại. Có 1 người ở tuổi 42 đã nói đùa rằng: "Tôi mới 20 tuổi và 22 năm kinh nghiệm.". Tạo sự lạc quan sẽ làm con người ta thanh xuân hơn. Đời người ta bảo: “Một người xấu đi thì 1 người xấu khác lại đến". Dù mình có ghét hay bực người đó như thế  nào, tránh né người đó thì cũng sẽ có 1 người khác như họ đến và gây phiền cho mình. Ông bà có câu : “TRÁNH VỎ DƯA, GẶP VỎ DỪA”. Dù buồn hay vui thì 1 ngày cũng trôi qua. Cuộc đời như cái tivi, bắt sóng tích cực thì ta sẽ tích cực, bắt sóng tiêu cực thì ta sẽ tiêu cực.
2. Chánh niệm
Là nguồn năng lượng để xử lý mọi quan hệ. Trong các mối quan hệ, mối quan hệ vợ chồng được xem là mối quan hệ quan trọng nhất để tao nên thành công. Người phụ nữ tốt là người phụ nữ không làm chồng tức giận, biết xem xe, nhà về cho chồng, đặc biệt làm cho chồng không bao giờ nghĩ về người khác. 
Ba điều người đàn ông cần ở người phụ nữ: Tôn trọng (sĩ diện), Dịu dàng, Được công nhận.
Người đàn ông tốt là người đàn ông không bao giờ để vợ nghĩ về người khác. Và ba điều người phụ nữ cần ở người đàn ông: An toàn, Lãng mạn, Chân thành.
Đặc biệt trong hôn nhân, phải biết tôn trọng nhau, yêu thương
nhau và biết trân trọng, yêu thương cha mẹ chồng/vợ. Hơn 30% đổ vỡ do không tôn trọng cha mẹ mình.
Người phụ nữ sống bằng tình cảm, nên hãy thật tình cảm, tránh lời tuyệt tình, chỉ trích, ly dị, không so sánh với người khác. Liên tục không ngừng học tập để giữ hình ảnh trong lòng đối phương. Cây cổ thụ phát triển mà dây leo không phát triển thì sẽ có dây leo khác phát triển mà bám vào và ngược lại.
Để thành công, cần có 20% năng lực chuyên ngành, 40% thái độ đúng đắn, 40% quyết định bởi mối quan hệ.
3. Chuyên tâm
Phải có mục tiêu rõ ràng. Sống không mục tiêu hay mục tiêu không rõ ràng thì ta sẽ không biết đi đâu, về đâu. Có thể không sống vì mình, cơ mà hãy sống vì trách nhiệm với cha mẹ, con cái. Hãy là sự thành công, niềm tự hào cho cha mẹ, tấm gương cho con, giúp cho mọi người yêu quý mình. Không phải vì tiền. “Người ta làm được, mình cũng làm được.”
Sự nghiệp và công việc khác nhau. Sự nghiệp mang tính lâu dài, bền vững và tính thừa kế, thay đổi cả đời con, đời cháu. Công việc là khi còn làm thì còn tiền, hết làm là hết tiền, không thể thừa kế.
4. Cảm ơn
Tập cách trân trọng, cảm ơn với mọi thứ và không oán trách.

Hôm nay cũng như mọi ngày, chỉ khác là tinh thần hôm nay thoải mái và vui lớn. Chắc có lẽ là do trời tối qua với sáng nay mưa nên mát mẻ giúp mình khỏe khoắn hơn. Cộng với việc hôm qua đi bộ 3 tiếng đồng hồ rong ruổi ngoài đường, học hỏi được nhiều cái hay hơn.
Khi đi bộ, mình mới nhận ra là có những nơi mình từng đi qua bằng xe máy nhưng mình lại không hề biết. Chỉ khi đi bộ, trải nghiệm, thư thỏa, chánh niệm mới biết nhiều nơi đẹp và tuyệt với vậy. Có những địa chỉ với những món ăn mới lạ, hay tiệm quần áo bày trí rất đẹp, các khu vui chơi không tấp nập lắm nhưng vui vô cùng.
Cùng với đó, mặc dù là rã người, nhưng nhờ đi bộ rèn được cho mình tính kiên trì và chịu đựng. Đi bộ đau chân cực kì, nhưng mình vẫn vượt qua được nó. Và phần thưởng là gì? Giảm đi vài calo và cơ thể được xả độc tố rất nhẹ tênh. Tinh thần thoải mái, vui vẻ lắm. Ước chi ngày nào sức khỏe cũng tuyệt vời như thế. Đời ta mới bảo sức khỏe là quan trọng nhất trên trần đời này. Cần phải cố gắng duy trì thói quen tốt thì mới mong được sức khỏe tốt.

  Mình vốn dĩ là người không có kiên trì với nghị lực cao nhưng mà sau khi trải nghiệm khóa thiền này, mình có lẽ sẽ suy nghĩ lại. Mỗi thiền sinh trong quá trình tham dự khóa thiền phải đảm bảo giữ 5 giới: không sát sanh, không trộm cắp, không dùng chất kích thích, không tà dâm, không nói dối. Mọi người, nhất là nam như mình thì xác định no game, no fap, no thuốc lá, no ăn chơi trác tán... thấy khổ đau như thế nào rồi, với nữ thì say no với son phấn, làm đẹp, no selfie, sống ảo... còn gì là cuộc đời.
  Ngoài ra thì nếu không có việc gì ngoài việc trao đổi kinh nghiệm với thiền sư và việc ăn ở với ban quản trị thì các thiền sinh với nhau phải giữ SỰ IM LẶNG THÁNH THIỆN, tức là không được nói, sử dụng cử chỉ, kí hiệu, ám thị hay bất cứ việc gì khác để giao tiếp và không được đụng chạm với người khác. Đối với một người nói nhiều như mình thì thật sự là cả 1 cực hình. Bên cạnh đó, thiền sinh phải được cách ly với thế giới bên ngoài, tức là không được sử dụng các phương tiện liên lạc hay ra khỏi khuôn viên thiền trong suốt khóa, và phải thực hiện 1 thời khóa biểu thiền liên tục trong ngày 11 tiếng thức dậy từ lúc 4h sáng và đi ngủ lúc 21h. Đúng là cực nhọc. Nhưng mà mình đã đăng ký rồi và quyết tâm dành trọn vẹn 10 ngày để đi học rồi nên mình chấp nhận đồng ý tuân theo các kỉ luật trên. À 1 trong những niềm vui tao nhã của mình suốt cả khóa thiền không ngoài gì khác đó là đi rửa chén, đi tắm và giặt đồ (mặc dù ở nhà mình chả bao giờ thích hay làm việc này) nhưng thật sự trong đây đó là công việc đỡ nhọc nhất.
  Bên dưới mình sẽ kể cho mọi người nghe trải nghiệm của mình mỗi ngày trong suốt khóa thiền vừa qua.

  Buổi 1: Thật sự sau khi bước vào khóa thiền mình chỉ muốn bỏ về ngay vì mình bị sốc khi phải từ lối sống bên ngoài để đi vào lối sống kỉ luật trong này. Mình phải dậy lúc 4h sáng. Mình không dậy nỗi. Người lờ đờ, đầu óc quay cuồng còn lơ ngơ vì tối hôm trước đến mình ngủ không được. Và đến 4h30 mình phải đi vào thiền rồi. Thiền 2 tiếng đến 6h30 là đi ăn sáng. Ở trong đây chỉ có 2 buổi ăn thôi mọi người. Đó là ăn sáng và ăn trưa. Ngoài ra sau 12h trưa sẽ không còn buổi ăn nào nữa. Đối với thiền sinh mới thì 17h sẽ có được ăn trái cây và uống sữa. Nhưng thật sự, với người béo như mình không thể chịu nỗi. Tối hôm đó mình bị hành sốt, đau bụng, đổ mồ hôi lạnh, đau nhức tay chân vì ngồi thiền liên tục không có giờ nghỉ. Mà có giờ nghỉ cũng không thể nào nghỉ được vì cơn đau luôn hiện hữu. Tối mình không ngủ được và cứ nghĩ: "Mình phải về thôi! Mình phải về thôi!". Nhưng mình vẫn chưa về.

  Buổi 2: Thầy Goenka, là người dạy mình thiền, bảo rằng có 2 ngày nguy hiểm nhất: đó là ngày thứ 2 và ngày thứ 6. Và nó nguy hiểm thật. Ngày thứ 2, chỗ mình thiền thường lệ bỗng nhiên cảm thấy trống trãi. Mình nhìn lại thì nhận ra đã có 2 người bỏ về rồi. Chắc họ có cùng cảm giác với mình, chịu không nỗi và bỏ về. Mình nghĩ vậy. À mình chưa nói ngày thứ 2, cũng như ngày thứ 1 và ngày thứ 3 thì các thiền sinh sẽ chưa được học thiền Vipassana ngay mà sẽ học thiền Anapana (thiền định hay thiền quán hơi thở). Quán hơi thở tức là mình quan sát hơi thở, cảm nhận luồng hơi đi ra, đi vào trong ống mũi mình giới hạn trong vùng tam giác dưới mũi trên môi. Mình chỉ quan sát thôi, chứ không phải là kiểm soát hơi thở, ép buộc mình phải hít hay thở theo ý mình. Cứ thở thuận theo tự nhiên và quan sát nó. Vì mình là thiền sinh mới nên buổi 1 và buổi 2 thầy chỉ dạy mình quan sát hơi thở đi ra, đi vào ống mũi ở vùng giới hạn. Nghe có vẻ dễ nhưng đã có nhiều người đã học nhiều lần nhưng vẫn chưa cảm nhận được hơi thở của họ.

  Buổi 3: Mình được học Anapana nâng cao hơn, đó là vẫn quan sát hơi thở đi ra đi vào trong ống mũi nhưng sẽ quan sát vi tế hơn là quan sát cái cảm giác hơi thở đi ra đi vào trong ống mũi. Nó có thể là cảm giác nóng, lạnh, mát, rân rân...bất cứ cảm giác nào. Chỉ quan sát, không kiểm soát, không suy nghĩ. À mặc dù là đi thiền, nhưng vẫn có những lúc mình ngủ trong lúc thiền. Kể từ lúc trong đây, mình trải nghiêm được cảm giác vừa ngủ vừa tỉnh vừa quan sát hơi thở nó như thế nào. À chưa kể với mọi người, mỗi buổi tối mình sẽ có 1 tiếng để ngồi nghe kể chuyện về bài học cuộc sống cũng như là trao đổi về kiến thức trong quá trình thực tập thiền. Có nhiều câu chuyện hay lắm. Mình sẽ kể với mọi người sau. À tối buổi 3. Đầy đáng nhớ. Tối buổi 3 này, sau khi thiền còn đến 21h mình đã cảm thấy ngủ và đi ngủ được rồi. Nhưng không hiểu sao đến 22h là có 1 cái lực nào đó nó kéo đầu mình dậy. Và sau đó mình mất ngủ đến tận 1h sáng mới ngủ được. Vâng 4h sáng dậy và mọi người hiểu cái cảnh rồi đấy.

   Buổi 4: Thầy bảo buổi này là 1 buổi quan trọng. Vì nó là sự chuyển dịch. Buổi này, mình được chính thức học thiền Vipassana (thiền tuệ). Vì sao gọi là thiền tuệ? Vì nó thật sự đòi hỏi "trí tuệ". Bây giờ, ta không còn chỉ là quan sát hơi thở nữa, mà ta quan sát từ trạng thái tĩnh sang trạng thái động. Lúc này đây mình sẽ quét quan sát tất cả những cảm giác có trên cơ thể theo 1 trật tự nhất định từ đỉnh đầu đến xuống chân. Giống như việc mình đi bộ và ngắm cảnh vậy. Mình chuyển từ việc đứng im và ngắm cảnh thì bây giờ đòi hỏi cao hơn và vừa đi bộ vừa ngắm cảnh. Vẫn như cũ, chỉ quan sát. Nghe thì dễ nhưng làm không hề dễ chút nào. Buổi tối vẫn như buổi 3 mình bắt đầu và ngủ được lúc 21h, nhưng đến 22h thì mình lại bị giật đầu dậy và mất ngủ.

   Buổi 5: Mình tiếp tục được học như buổi 4 nhưng nâng cao hơn tí đó là quan sát theo hướng ngược lại đi từ chân lên đỉnh đầu. Nghe thì có vẻ không khác gì nhưng mọi người cứ hình dung giữ việc đi lên cầu thang với đi xuống cầu thang thì việc nào khó khăn và mệt hơn. Tất nhiên là leo lên cầu thang rồi. Mình quan sát ngược lại cứ như đi leo núi vậy. Và tới đến buổi này trong người mình bắt đầu xuất hiện những cảm giác không hình dung được và không biết cách để quan sát ngược lại như thế nào. Đến giờ thầy gọi từng nhóm thiền sinh lên để kiểm tra tiến độ tu tập thì mình cử chỉ và nhờ anh phiên dịch bảo là mình không có cảm giác và hình dung được gì hết. Nhưng thời gian có hạn nên mình vẫn chưa được giải đáp. Sau thời thiền đó, mình về phòng thì nhận được 1 bức giấy vô cùng dễ thương từ anh hộ thiền phiên dịch là em có thắc mắc gì cứ đăng ký để hỏi thầy để giải đáp. Thật sự lúc đó mình cười vì tiếng anh mình đã không giỏi lắm mà thầy lại nói tiếng Anh Ấn nữa mình mù mờ luôn (à thầy mình là thiền sư phụ tá người Ấn Độ) nên hôm đó chẳng dám đăng ký để hỏi thầy. Buổi tối. Lại tiếp tục như buổi 3 và buổi 4. Mình ngủ vào lúc 21h. Và đến 22h mình lại bị giật đầu dậy. Vâng đến đây thì mình nghĩ cái giường có vấn đề rồi, nhất quá tam. Đầy tâm linh. À chỗ ngủ của mình thú vị lắm. Buổi đầu tiên có 3 người ngủ chung, nhưng không hiểu sau qua đến buổi 3 chỉ còn 1 mình mình ngủ 1 cõi và 3 ngày liên tiếp xảy ra tình trạng này. Mình tự nhủ trong lòng: "Thật thú vị". Kể từ sau tối ngày thứ 3 đó không ai thấy mình ngủ được ban đêm nữa. Mình luôn mất ngủ đến tới ngày cuối cùng. 

   Buổi 6: Ngày thứ 6. Và 1 người nữa đã ra đi. Mình nhận ra vì anh là người nước ngoài. Trong khóa thiền của mình, có nhiều người nước ngoài tham gia cùng. Mình ấn tượng anh này vì anh là người Ấn. Mình tự hỏi: "Sao đến giờ mình vẫn còn ở lại đây được nhỉ?" Buổi này mình được học nâng cao hơn đó là kết hợp quan sát 1 vòng cơ thể từ đầu xuống chân và sau đó từ chân đi ngược lại lên đầu. Mình cảm thấy học ngày 1 khó hơn và mệt hơn. Mình cũng muốn bỏ cuộc thật sự.

   Buổi 7: Mình được học nâng cao hơn đó là bây giờ không phải quan sát riêng lẻ đi theo 1 đường nữa mà mình sẽ chia mình làm đôi để quét và quan sát cơ thể đi đối xứng theo 1 vòng từ đầu xuống chân và ngược lại. Như bị ức chế từ lâu, ngày hôm này mình đi gặp thầy và hỏi liên tiếp 6 câu hỏi. Cảm giác nói chuyện với thầy an bình lắm và mình nhận ra 1 điều: Nói tiếng Anh không khó, khó là mình có dám đi nói tiếng Anh với mọi người hay không.

   Buổi 8: Lần đầu tiên trong suốt 7 ngày qua mình quan sát cơ thể, cảm nhận được sự hạnh phúc và muốn chia sẻ tình yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ người khác biết về dòng thiền này. Thật sự thấy rất nhẹ nhõm. Mình lên thắc mắc hỏi thầy. Thầy bảo không sao cả - đó là thiền Metta (thiền tâm từ hay thiền biết ơn yêu thương ) sẽ được học vào buổi 10. Giờ em đã hiểu vì sao làng thiền mình đặt tên là Metta rồi vì nó có sức mạnh chữa lành thật khủng khiếp.

   Buổi 9: Mình được học về quan sát cảm giác đi xuyên qua cơ thể tức là đi sâu vào cơ thể. Vui lắm mình thực hành thử bằng cách quan sát hàm răng, lưỡi với cái bụng. Mình thấy hàm răng mình nhức, lưỡi ẩm ướt với bụng sột soạt có luồng hơi chua thật sự. Vốn dĩ thật sự là bình thường mình không nhận ra nhưng khi thực sự thực tập mình mới thấy là bình thường mình không hề để ý đến chúng.

   Buổi 10: Học về thiền Metta - thiền về biết ơn và yêu thương. Gửi sự yêu thương và biết ơn đến tất cả mọi người. Và tối hôm đó, thời thiền cuối cùng, ngày cuối cùng, lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng của khóa thiền này mình ngồi thiền bất động được 1 tiếng và cảm nhận rõ được cảm giác chắc đặc, đau đớn nó tan rã dần thành cảm giác dễ chịu trôi dần theo cơ thể.
   Sáng buổi thứ 11: Khá là vui khi anh em kéo nhau dậy lúc 4h để đi giặt đồ, mền gối trước khi ra về. Vâng có 1 công nghệ cực cao trong kĩ thuật giặt đồ được tái hiện lại đó là đạp đồ. Anh em xúm nhau đạp đáo để bao nhiêu lớp nước và xà phòng để nó sạch rồi cùng chia sẻ kỉ niệm hồi nhỏ giặt đồ ra sao. Hòa hợp và an vui. Hôm nay hay buổi 11 lẽ ra mình về sớm nhưng mình còn ở lại để phụ giúp các sư đi tưới cây, phơi đồ, chặt dừa, nạo dừa. Lần đầu trong đời mới biết chặt dừa là như thế nào luôn, được các sư chỉ nhiệt tình, mình cũng làm nhiệt tình. Vui.
   Thật sự 10 ngày mình trải qua thật sự mệt mỏi, đau đớn, và có khi là ác mộng. Lúc còn trong khóa thiền mình chỉ muốn về ngay thôi, nhưng mà thật sự sau khóa thiền này mình đã nhận được nhiều lợi lạc. Thật quý giá. Mọi thứ cao quý chỉ nằm ở khoảnh khắc cuối cùng. Phải quyết tâm mạnh mẽ, kiên trì đến cuối mới có được.
   Có 1 câu trong pháp thoại thầy giảng mình rất tâm đắc: Không ai có thể thay đổi thế giới này, nhưng chắc chắn 1 điều rằng mỗi người có thể tự sửa đổi chính mình. Thiền là 1 nghệ thuật sống, không phải là 1 tín ngưỡng tôn giáo nào. Thiền giúp mình ý thức và định tâm. Giảm bớt các mong cầu đi và hoan hỉ bỏ qua những cảm giác khó chịu, không vừa lòng, ghét bỏ, mình sẽ hạnh phúc hơn. 10 ngày qua thật sự không phải tham gia ra là mình sẽ không còn sân si ganh ghét, hờn giận hết đau khổ.
  10 ngày qua mình chỉ học về kĩ thuật và trải nghiệm thôi. Còn muốn hết khổ, thật sự là phải học và rèn luyện cả đời.
   Với những ai cũng mất kiên trì và nghị lực như mình, mình nghĩ mọi người cũng nên đăng ký khóa thiền này để trải nghiệm, biết đâu mình được lợi lạc gì đó chăng. Thiền Vipassana đã có mặt trên Ấn Độ và trên toàn thế giới. Mọi người ở bất kì đâu cũng có thể đăng ký để tham gia học trên website: www.dhamma.org. Riêng ở Việt Nam thì mình có 2 website là www.vn.dhamma.org và phapdangthientue.com, mọi người có thể vào để tham khảo về nội dung khóa thiền và trải nghiệm.
   Với những ai muốn đi và chuẩn bị đi, mình có vài tip muốn chia sẻ để mọi người có thể có được khóa thiền tốt nhất:
  Tip 1: Mình không cần phải lo lắng là học như thế nào và liệu mình có đủ kiến thức để học hay không vì ngày mình bắt đầu đi học mình cũng chẳng biết gì về nó cả. Cứ đi học với 1 tờ giấy trắng.
  Tip 2: Khi đi mọi người không cần phải đem quá nhiều đồ đến nỗi cầm vali đâu, chỉ cần mang theo quần áo (nên là áo thun với quần thể dục để thiền cho thoải mái và nên mang 2 bộ thôi để ngày nào mình cũng phải giặt để tăng niềm vui cho bản thân và tính kiên trì), kem bàn chải đánh răng, xà phòng, và nếu là nữ thì mang trang bị phòng hộ để phòng những ngày "báo động". Ngoài ra thì ăn ở, chỗ ngủ, mền gối trên đó họ lo hết rồi.
  Tip 3: Trước khi lên cố gắng ăn đủ ngủ đủ vì vô đó mọi người không còn cơ hội để ăn ngủ đủ đâu.
  Tip 4: Nên chuẩn bị tinh thần là mình phải đối diện với chính mình và cách ly với mọi thứ bên ngoài (ngoại trừ ăn uống ngủ thiền và nói chuyện với thiền sư, ban quản trị), ngoài ra không được làm gì hơn.
  Mong mọi người đủ duyên để được đi trải nghiệm và nhận được lợi lạc.
#thienvipassana10ngay
#tinhxangocthanh 
#18/12/2019 - 29/12/2019

  
  Ngày xưa có một gia đình gồm 8 người: ông, bà, cha, mẹ và 4 người con. Mặc dù gia đình thật đông đúc nhưng mà tất cả các thành viên trong gia đình không ai đi làm để mưu sinh cả. Vì cả nhà họ có 1 con bò sữa, và nó đủ cung cấp sữa cho họ mỗi ngày.  Mặc dù trông họ gầy ốm, xanh xao, vàng vọt, nhưng họ nghĩ cuộc sống như vậy là cũng được rồi, cho nên họ không cần phải cố gắng hơn nữa. 
  Cho đến một hôm con bò bị giết đi. Vật giúp gia đình họ tồn tại giờ đây đã biến mất. Họ lâm vào bước đường cùng, cho nên họ buộc phải tìm cách để sống sót. Lúc đầu, họ đi ra phía sau nhà đào củ lên để ăn đỡ đói sống qua ngày. Sau đó, họ mới xin hàng xóm những hạt giống để trồng hoa màu. 
  Thật nhiệm màu! Họ không ngờ rằng nhà mình có quá nhiều đất màu mỡ ở phía sau nhà, có thể trồng trọt rất tốt. Và họ cũng không tin nỗi rằng họ có thể làm công việc đồng án rất tốt và trồng hoa màu rất thành công. Họ đem hoa màu ra ngoài chợ bán đổi lấy gạo, đổi lấy quần áo, và thậm chí là họ còn có thể xây lại căn nhà mới. Khi được hỏi là liệu họ có thể đạt được những kết quả như vậy nếu như con bò còn sống hay không, thì họ trả lời thẳng thắn đó là không. 
  Đúng là sự kiện con bò bị giết đi khiến họ rất đau khổ, rơi vào bế tắc nhưng rồi bản năng sinh tồn cũng buộc họ phải nhìn sang một hướng khác. Nếu con bò còn sống thì điều kiện an toàn vẫn còn thì họ sẽ không bao giờ muốn nhìn ở đâu cả, dù họ biết rằng có những hướng khác tốt hơn nhưng mà vẫn không đủ can đảm chấp nhận mất một con bò - từ bỏ một điều kiện thuận lợi, tiện nghi rất tốt để mở ra những cơ hội lớn lao gấp trăm ngàn lần thì đâu ai biết trước chuyện này phải không? 
  Nhưng cái giá phải trả là gì? Đó là sự cùng cực, tuyệt vọng, là hoang mang mà phải nhờ nghịch cảnh là có ai đó vì một lý do gì đó mà lấy đi cái sự an toàn của chúng ta, chứ một mình chúng ta không thể nào rút gươm ra được đâu. Cho nên hãy biết ơn và cảm ơn những nghịch cảnh và biến cố đã xảy đến bên cuộc đời ta để ta trưởng thành hơn.
  Thế nhưng, nhìn lại, chúng ta thì sao? Chúng ta muốn đạt tới những giá trị bền vững tốt đẹp nhưng tại sao lại sợ đau đớn, sợ nhọc nhằn? Tại sao chúng ta chỉ tự nhận mình là 1 loài hoa chỉ sống trong điều kiện an toàn của thổ nhưỡng, thời tiết mà lại không nghĩ mình là 1 loài hoa rất là đặc biệt. Một loài hoa chỉ có thể phát tiết hết tinh hoa của mình khi đặt vào thời tiết vô cùng khắc nghiệt, như là phải chấp nhận cái giá rét lạnh thấu xương của mùa đông. Vì sao? Vì đó là 1 loài hoa mai, hoa đào. Một loài hoa chỉ có thể tung cánh tỏa ngát hương khi mùa xuân về, khi trải qua những ngày tháng cực kì lạnh lẽo, cực kì đau đớn, đau đớn đến tận cùng...




  Thật ra thì mình cũng chẳng giỏi giang gì, nhưng theo cá nhân mình nghĩ, việc học không phải là việc mình chạy theo điểm số hay danh hiệu, mà chính là việc bản thân mình đã được tiếp thu những điều gì, áp dụng như thế nào, và trưởng thành cùng nó ra sao.
Việc học có nhiều thứ lắm. Học kiến thức, học cách làm việc, học kĩ năng ứng xử, học cách chơi, học cách để có sức khỏe, học yêu,...Nhưng quy chung, dựa trên những điều mình được thầy cô truyền dạy và trải nghiệm của mình thì có thể chia thành 2 bước:
1. Học hỏi
  Nghe thoáng thấy không có gì đặc sắc nhưng bước này vô cùng quan trọng.
→ Vậy học thì mình học gì đây?
  Học bất cứ điều gì mình thấy thích, thấy đam mê, thấy tâm đắc và hợp lý.  Đừng cố gắng gượng ép bản thân để học vì nếu có học thì cũng chẳng thế tiếp thu được gì.
→ Học như thế nào?
  Học từ bước cơ bản nhất đi lên. Việc học của chúng ta giống như là 1 cái cây vậy. Mình bắt đầu từ nền tảng là 1 thân cây to, sau đó ta mới chia ra các cành cây (là những kiến thức chi tiết hơn), sau đó lại mở ra thành các nhánh cây, các lá và hoa (là những kiến thức nâng cao, mở rộng). Chặng đường dài và gian nan thật, nhưng nếu học không theo 1 trật tự nhất định mà đốt cháy giai đoạn thì cái cây cũng sẽ chết thôi.
  Còn 1 điều quan trọng nữa trong kĩ năng học. Đó là đừng học thuộc mà hãy học có liên kết. Vốn dĩ, tư duy bộ não chúng ta được hình thành là từ những liên kết xung của noron truyền đi khắp bộ não. Việc học cũng vậy. Nếu như ta biết hệ thống hóa và thiết lập chúng thành một chuỗi liên kết thì việc học sẽ rất hiệu quả và ta sẽ nhớ lâu hơn.
→ Học với ai?
  Học với bất kì ai mà bạn muốn, bạn yêu thích, bạn ngưỡng mộ. Bạn học với những người bạn yêu thương, trân trọng, bạn sẽ luôn thấy những điểm tốt của họ để học hỏi. Một đề xuất cho bạn là bạn nên đi theo người giỏi để học, khi đó cũng sẽ trở thành một người giỏi như họ. Thầy cô bảo rằng: "Nếu bạn đi chung với 8 người giàu, bạn sẽ là người giàu thứ 9."
Tránh việc học một mình vì khi bạn học một mình bạn sẽ không rõ điều bạn học là đúng hay sai, và kiến thức bạn học sẽ không được trình bày ra cho mọi người hiểu. Khi bạn không sử dụng kiến thức của mình, nó sẽ bị mai một dần. "Một cây làm chẳng nên non - Ba cây chụm lại nên hòn núi cao."

2. Thực hành 
→ Thực hành là làm sao?
  Có người bảo thực hành là ta biết áp dụng kiến thức mình học ra ngoài cuộc sống. Nghe rất là chung chung. Áp dụng là áp dụng cái gì? Thực hành không đâu xa các bạn ạ. Đó chính là việc mình tập vai là một "người thầy". Khi bạn đã có một nền tảng kiến thức chắc chắn rồi. Đó chính là lúc bạn đi chia sẻ và truyền kinh nghiệm cho người khác. Một khi bạn đã làm cho ai đó hiểu về những vấn đề bạn đã hiểu, chắc chắn 1 điều bạn đã rất hiểu về nó. Chưa kể khi bạn giúp ai đó hiểu, đó cũng là lúc bạn được ôn lại những kiến thức mà bạn đã học, có đôi khi để lâu bạn quên nó.
  Có 1 số người có quan niệm khá ấn tượng thế này: "Thời buổi giờ tao lo tao chưa xong, ở đó mà đi giúp người khác rồi để chúng nó giỏi hơn chúng nó cướp lấy miếng ăn của tao à?"
Nếu thật sự bạn gặp phải đúng người bạn giúp đỡ mà "qua cầu rút ván" thì bạn cũng đừng buồn. Hãy chia buồn cho họ vì họ đã mất đi 1 điều rất lớn - đó là bạn.
  Khi bạn giúp ai đó, người ta sẽ rất trân trọng và biết ơn bạn. Khi họ thành công và thành đạt thật sự, họ sẽ nhớ đến ơn của bạn và giúp bạn cùng thành công.
"Một người thành công 1 mình, họ chỉ là người tầm thường. Một người giúp người khác cùng thành công với họ, họ chính là người thành công thật sự và phi thường."



 Tự do đơn giản là sự không ràng buộc, thoải mái về tất cả mọi thứ trong cuộc sống, và không bất kì ai có thể cưỡng ép, gò bó chúng ta làm bất cứ gì. Khi bị gò bó, cưỡng ép, cơ thể mình lập tức sẽ sản sinh ra những cơ chế chống lại điều đó, sẽ vô cùng khó chịu và dễ nảy sinh buồn bực, thất vọng.

 Lấy ví dụ ta đem về 1 chú chó mới về nuôi. Chú chó chưa kịp thích ứng với môi trường mới thì đã bị ta - chủ xiềng xích lại vào 1 chỗ, bắt ép ăn, uống, ở trong 1 căn nhà ta tạo ra mà tự cho là đạt cảnh giới hoàn hảo. Tất nhiên là nó không thể nào hoàn hảo nỗi rồi, với chú chó đó. Chú sẽ có những cơ chế ngay lập tức chống lại nó ngay. Chú nhịn ăn, cũng chẳng thèm uống, chẳng chịu ngủ, lại càng không kêu lên mừng khi gặp chủ. 
Ta gọi đó là sự không tự do.
Tự Do nếu theo ở mức độ hiểu biết thì tới đó chắc ai cũng hiểu rồi. Còn ai muốn hiểu rõ  hơn thì tiếp tục đọc tiếp phía sau đây.
Nói về sự tự do, nó có rất nhiều loại, nhưng có thể tóm gọn thành 3 loại sau đây:
·         Tự do về mặt tinh thần
·         Tự do về mặt hành động
·         Tự do về mặt tài chính
 Tự do về mặt tinh thần là như thế nào? Đơn giản là tinh thần của người đó được cảm thấy thoải mái, lạc quan yêu đời, không chịu áp lực tinh thần bởi bất cứ tác động từ môi trường nào. Đây có thể xem là sự Tự Do rất khó lấy nhất trong cả 3 nên tôi mới đặt lên hàng đầu. Những con người chọn Sự nghiệp tiến thân, họ đều ưu tiên tự do này lên hàng đầu. Vì từ nhỏ họ chịu áp lực tinh thần quá lớn, nhất là từ gia đình. Sau đó là bạn bè trang lứa kích động, gây ảnh hưởng. Nên họ chỉ muốn đi một con đường duy nhất đó là đi tiến thân thật xa để lấy sự tự do tinh thần. Và khi có được sự tự do tinh thần thì chắc chắn tự do về hành động và tài chính chỉ là chuyện vặt vãnh với họ.
 Tự do về mặt hành động là như thế nào? Tức là được tự do hành động. Họ được tự do làm mọi điều họ muốn mà không bị ai ngăn cản. Họ được quyền mơ ước, được quyền làm mọi thứ họ thấy họ cần, họ muốn. Thường những con người bị gò bó về tinh thần thì chắc chắn về hành động cũng bị "đóng cửa" luôn. Tuy nhiên, vẫn có những người được thoải mái tinh thần đấy nhưng chuyện đi chơi, làm gì, học gì lại bị cấm. Nếu các bạn có ai là bạn gặp phải tình cảnh này thì cố gắng diễn sâu xin phép gia đình để cho họ trốn được 1 buổi đi chơi trọn vẹn nhé. Họ sẽ thấy rất vui và thoải mái lắm.
 Tự do về mặt tài chính là như thế nào? Tức là có tiền, được chi tiêu tiền thoải mái mà không lo sợ bất cứ điều gì cả. Cái này cũng cực kì khó. Một số người họ có cả tự do tinh thần, hành động nhưng khổ nỗi cuộc đời vẫn mông lung vì không biết làm gì để kiếm ra tiền, ví dụ điển hình là tôi đây. Thường con người này họ cần có người thân, bạn bè động viên, định hướng cho họ con đường họ đi để tốt hơn, để cho họ bớt đi sự âu lo. Không có gì đáng lo cả. Hai cái sự tự do trên đầu mới đáng lo hơn!
Đến đây chắc mọi người hiểu ý tôi nói rồi nhỉ. Nhưng rốt cuộc thì cái sự tự do đó liên quan gì đến tình yêu. Tôi cho bạn ví dụ sau bạn sẽ hiểu thôi.
Chú chó bạn mới đem về nuôi. Bạn hiểu được sự tự do. Bạn cho nó sự tự do. Bỗng một ngày bạn phát hiện ra 1 điều rằng: chú chó mình nuôi tự nhiên chết. Hoặc nó đã biến mất. Tại sao vậy? Bạn cho nó sự tự do rồi mà? Nhưng bạn à, liệu bạn cho nó tự do đã đủ chưa? Bạn cho nó tự do nhưng không quan sát, chăm lo cho nó. Liệu bạn có biết nó có bị bệnh gì không? Hay là nó chạy rong đi đâu rồi bị người ta bắt đi?
Đúng vậy! Con người ta cần sự tự do, nhưng người ta cũng rất cần tình yêu. Để họ biết rằng dù họ có tự do, cô đơn một mình thì bên cạnh họ vẫn có ai đó quan tâm mình.
Nếu bạn là người đủ tinh tế, bạn vẫn cho họ sư tự do. Bạn lặng lẽ quan sát. Bạn trao cho họ một niềm tin, một niềm yêu thương thầm lặng, và cũng ngọt ngào.
Newer Posts
Older Posts

About Me


Hello, There!

Là nơi để sẻ chia, để thấu hiểu, để yêu thương. Là nơi để mọi người có thể thư giãn và chiêm nghiệm giữa cuộc đời bộn bề. Cảm ơn mọi người đã ghé thăm!


KẾT BẠN NÀO

Nhạc nền

Phong Hạ · Hải Sâm Music

Lưu trữ Blog

  • ►  2022 (2)
    • ►  tháng 11 (2)
  • ►  2021 (7)
    • ►  tháng 8 (3)
    • ►  tháng 7 (2)
    • ►  tháng 4 (2)
  • ▼  2020 (21)
    • ▼  tháng 9 (1)
      • Nồi cơm của Khổng Tử
    • ►  tháng 6 (2)
      • CHIẾC CHÉN KHÔNG
      • BEING - DOING - HAVING
    • ►  tháng 5 (18)
      • Radio BÌNH YÊN GIỮA BIẾN ĐỘNG | Số thứ 10: Phải Bư...
      • HƯỚNG DẪN ACTIVE WINDOW 10 BẰNG LỆNH CMD ĐƠN GIẢN
      • LỖ HỔNG TÂM HỒN
      • QUAY VỀ NỘI TÂM
      • CUỘC GẶP BẤT NGỜ
      • QUY TRÌNH CHĂM SÓC DA
      • BỐN ĐIỀU HẠNH PHÚC
      • MỘT NGÀY ĐI BỘ
      • TRẢI NGHIỆM KHÓA THIỀN VIPASSANA 10 NGÀY
      • NGÀY XƯA CÓ MỘT CON BÒ
      • BÍ QUYẾT HỌC TẬP
      • TỰ DO VÀ TÌNH YÊU

Nhãn

  • am-nhac
  • cong-nghe
  • kinh-te
  • lam-dep
  • nghi-ngoi
  • quan-diem-song
  • sach
  • tam-hon
  • tan-van
  • tri-tue

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Ảnh nổi bật

Nhận xét mới nhất

Tổng số lượt xem trang

Phiên dịch

Created By SoraTemplates | Distributed by GooyaabiTemplates